San sẻ với nhau một chút nhớ thương thì dù yêu xa đến mấy, Giáng sinh vẫn ấm áp vô cùng

“Khoảng cách làm người ta phân vân, thời gian làm người ta nghi ngại…” Những ngày cuối năm càng khiến cho nỗi buồn trong lòng những người đang yêu xa bị đào khoét sâu thêm. Khi bạn đã yêu xa được vài năm, Giáng sinh năm nay bạn và người ấy tiếp tục không ở bên nhau, chắc bạn sẽ hiểu được cảm xúc cực kỳ tồi tệ này.

Ai đó đã nói: “Việc nhớ nhung một người sẽ trở nên dễ chịu hơn mỗi ngày, bởi vì mặc dù bạn phải xa họ lâu hơn một ngày kể từ lần cuối gặp nhau, nhưng bạn lại gần hơn một ngày tới lần gặp kế tiếp”. Điều này cũng chẳng sai, nhưng rõ ràng việc phải chờ đợi rất lâu rất lâu mới có thể nhìn thấy nhau, thì khó khăn hơn nhiều lần việc nói ra những câu an ủi có phần… sáo rỗng ấy.

Khi mới bắt đầu một mối quan hệ ở xa, thường chúng ta sẽ mơ mộng nhiều hơn là suy nghĩ thực tế. Chúng ta nghĩ rằng mình có thể dễ dàng vượt qua được nỗi nhớ, nhanh chóng làm quen với việc hẹn hò qua màn hình máy tính, và nhiều những hy vọng khác dành cho nhau để vững tin rằng tình yêu này sẽ có 1 cái kết thật viên mãn.

Thế nhưng, thời gian qua đi, chúng ta hoảng hốt nhận ra, có những niềm vui hay nỗi buồn chúng ta không thể chia sẻ được với người kia khi họ ở quá xa chúng ta như vậy. Chúng ta bắt đầu nhìn thấy thực tế rằng nếu hai người không ở gần nhau, thì đôi khi trái tim cũng khó có thể chung 1 nhịp đập.

Không phải lúc nào những người yêu xa cũng chịu được cảm giác phải một mình làm tất cả mọi chuyện, cảm giác ngồi chờ nick của người yêu sáng đèn, cảm giác cô đơn trong chính tình yêu của mình.

Hãy thử tưởng tượng một đoạn hội thoại thế này:

- Em đang làm gì thế?

- Em chuẩn bị đi ăn.

- Uh vậy em ăn nhiều một chút nhé.

Chấm hết. Không thể giống những người khác, nhắn thêm rằng “Chờ chút anh qua đưa em đi”. Cô gái lặng lẽ tắt máy, còn chàng trai thẫn thờ bên màn hình điện thoại. Mỗi người đều có khoảng trống riêng trong trái tim mình. Họ đều hiểu những lời quan tâm, dặn dò có thể khiến người ta vui và hạnh phúc trong thời gian đầu, nhưng đến một lúc nào đó, người ta sẽ cần được ôm ấp, vỗ về hơn là lời nói suông.

Ai cũng cần tình yêu, nhưng khoảng cách về cả thời gian lẫn không gian lại khiến chúng ta e dè, sợ hãi. Yêu xa cần rất nhiều sự dũng cảm và hy sinh, những người quyết định yêu xa và duy trì được nó trong 1 thời gian dài xứng đáng với sự ngợi khen ấy.

Làm sao chúng ta biết được người kia nguyện chờ đợi chúng ta đến lúc nào? Liệu họ có cùng trải qua một cảm giác giống chúng ta đã từng? Chúng ta có nên chấm dứt để đến với một người khác, một người thực-sự-ở-bên chúng ta mỗi ngày?

Hàng tá câu hỏi được đặt ra khi chúng ta bắt đầu một mối quan hệ mang tên: Yêu xa.

Và thường thì trả lời kiểu nào cũng không khiến chúng ta thấy thỏa mãn.

Tôi đã từng chứng kiến vài ba mối tình cần đến thứ niềm tin mãnh liệt mà tôi khó có thể tưởng tượng, dù tôi cũng đang trong một mối quan hệ như vậy. Tôi không hiểu bằng cách nào mà chúng tôi có thể vượt qua những ngày đông giá rét, cùng niềm háo hức chuẩn bị cho 1 mùa Giáng sinh an lành mà chỉ có 1 mình.

Duy chỉ có một điều tôi biết rất rõ, ấy là chẳng ai yêu xa lại vui vẻ vì lý do “người yêu tớ đang ở nửa kia trái đất, điều đó khiến tớ hạnh phúc”. Trên gương mặt chúng tôi lúc nào cũng phảng phất nét buồn xa xăm, ngay cả khi chúng tôi vừa Facetime hay nói chuyện với người yêu qua Skype.

Thật ra, nhờ có công nghệ, giờ đây các cặp đôi yêu xa đã có thể gần nhau hơn rất nhiều. Nhưng bạn biết đấy, cái cảm giác được nhìn thấy gương mặt mình yêu, nghe thấy giọng nói mình nhớ nhung nhưng lại không thể chạm vào, nó tệ vô cùng. Nhất là khi hôm nay là Giáng sinh, chúng tôi không được ôm lấy nhau để nói lời chúc mừng như bao cặp đôi khác. Việc làm tưởng chừng bình thường của tất cả những người yêu nhau ấy, hoá ra lại trở thành 1 điều ước xa xỉ của những người yêu xa.

Cách đây 1 tháng, bạn tôi đã khóc nấc lên trước mặt bao người chỉ vì người yêu bạn thông báo, lại thêm 1 mùa Giáng sinh nữa cậu không về kịp. Cô bạn nức nở với màn hình điện thoại. Người yêu ở xa, cách một đường truyền Internet quốc tế, cũng chẳng biết phải làm gì để an ủi một cô gái đã dành 4 năm tuổi xuân để chờ mình.

Thế đấy, khi người mình thương cần mình nhất, thì chúng ta lại chẳng thể ở bên để an ủi, để vỗ về.

Không chỉ là Giáng sinh hay những dịp lễ khác, mà ngày sinh nhật, ngày kỷ niệm yêu nhau… lúc nào cũng là một trái tim ở đây và một trái tim ở kia, tự thổi nến, tự hát chúc mừng, tự mua quà rồi chờ đến khi được tận tay đưa cho người ấy. Người ta không chắc ở nơi xa xôi kia, trái tim đó cùng một nhịp đập với mình hay không, những cảm xúc cô đơn, trống trải ấy có giống nhau hay không.

Con người là sinh vật yếu đuối nhất tôi từng biết, chẳng qua chúng ta luôn phải cố gồng mình lên để phù hợp với những tiêu chuẩn xã hội đặt ra cho mỗi người. Kể cả việc yêu xa. Không phải ai cũng có thể cố gắng chờ đợi, yêu bằng tất cả tuổi xuân, hy vọng họ có.

Có những người không thể chịu được sự cô đơn bủa vây khi phải trải qua những ngày tháng một mình. Nhiều người đã từ bỏ, chấp nhận buông tay ngay khi người yêu của mình vừa đặt chân lên máy bay, thậm chí mới chỉ thông báo về kế hoạch.

Không phải họ không đủ yêu, họ lạnh lùng và dễ thay lòng đổi dạ. Cũng không phải họ không có đủ niềm tin, mà đơn giản chỉ là với họ, được cùng hít thở một bầu không khí, được ở bên nhau mỗi ngày, được cùng làm những điều ngốc nghếch mới là yêu.

Nhưng cũng có những người mạnh mẽ đến lạ kỳ. Họ có thể dễ dàng vượt qua những cảm xúc cô đơn nhất thời, để chờ đến ngày hội ngộ. Họ có thể biến nỗi buồn vì khoảng cách xa xôi thành động lực để cố gắng nhiều hơn nữa.

Tôi không muốn tô vẽ về một đêm Giáng sinh, với phép màu xảy ra như trong các câu chuyện lãng mạn bạn thường bắt gặp đâu đó trên mạng. Tôi muốn nói về thực tế, dù điều này có hơi đau lòng rằng không phải ai yêu xa cũng bất ngờ được gặp người yêu của mình, hay nhận được 1 món quà gửi về từ phương xa đúng ngày Giáng sinh.

Cuộc sống là học cách chấp nhận và vui vẻ với những lựa chọn của mình. Nếu bạn đã chọn 1 tình yêu xa, hãy vui vẻ với nó ngay cả khi bạn không thể ở gần người yêu trong những dịp như thế này. Đương nhiên chúng ta sẽ cô đơn, sẽ buồn bã, sẽ ghen tỵ với những người có đôi có cặp ngoài kia, nhưng chẳng phải tình yêu này là quyết định của bạn đấy sao.

Ý nghĩa của Giáng sinh là sẻ chia, đặt mình vào vị trí của nhau 1 chút thì sẽ thấy yêu xa và những nỗi cô đơn trong những ngày như thế này cũng không có gì quá to tát. Cùng nhau san sẻ 1 chút cô đơn, 1 chút thương nhớ, 1 chút hy vọng và thêm nhiều tình yêu, thì dù không được ở bên cạnh nhau, chúng ta vẫn thấy Giáng sinh thật ấm áp và an lành.

Mừng Giáng sinh tới tất cả mọi người!

Nguồn: saostar.vn